Báo Nông Nghiệp
Báo Nông Nghiệp
Báo Nông Nghiệp

Thứ tư, 24/04/2019 11:03 (GMT +7)

| Hotline: 0983.970.780

Đừng biến mình thành chầu rìa, lạc hậu, tức cười trong mắt con cháu

Thứ Ba 19/11/2019 , 10:26 (GMT+7)

Bạn thử sống cùng với điện tử và vi tính đi, bạn sẽ thấy mình có đồng hành với con cháu. Đừng biến mình thành chầu rìa, lạc hậu, nhà quê, ngờ nghệch, tức cười trước mắt chúng.

Chị thân mến!

Do truyền thống, gia đình lớn chúng tôi chủ trương tam đại đồng đường. Đất do cha mẹ để lại, được quy hoạch, trở thành mặt tiền của một quốc lộ dẫn vào trung tâm. Tôi là con trai cả, vợ chồng tôi sinh được con trai đầu và đến lượt, con trai tôi cũng sinh được đích tôn cho ông bà tôi.

Nhà rộng hai tầng, có khuôn viên, có thiên nhiên. Không gì hạnh phúc hơn khi vợ tôi về hưu sớm, có việc làm lụng suốt ngày, vui và khỏe ra. Đến lượt tôi, hưu cũng 5 năm nay rồi chị, hoa kiểng cây thổ cư, tôi cũng tất bật không kém. Con trai tôi nhờ mảnh đất nền bên hông nhà làm ăn nhỏ lẻ và độc lập, thu nhập cũng đỡ. Cô vợ nó thì nội tướng cơm nước cho cả nhà .

Khi hai cháu nội của chúng tôi lớn dần lên thì khác. Đích tôn năm nay lớp 11, em gái nó lớp 7. Vấn đề nằm ở những câu chuyện của ba thế hệ. Chị cũng hình dung được, con trai tôi tháo vát giỏi giang nhưng cũng không tránh được kiểu sống của thế hệ nó, làm hùng hục nhưng xong một ngày thì nhậu, không dám kéo bạn về chỗ tôi thì nó đi nhậu ở nhà bạn bè.

Rồi chửi thề, chị ơi, ngóng nghe chuyện của tụi nó bây giờ thấy mười câu thì hết 5 câu có chửi thề. Đã lâu rồi cha con tôi không nói chuyện thời cuộc với nhau nữa, nó nói chúng tôi thủ cựu, trong sạch để chịu thiệt, không giàu như người ta.

Đến đứa cháu trai đây mới hóc búa. Nó ăn ngủ với điện thoại, không thèm ngước lên giao lưu với ông bà hay cha mẹ, bữa ăn cũng cắm cúi ăn rồi chạy lên phòng. Nói thì nó không trả lời, không đối thoại, nó đóng cửa, coi như bất khả xâm phạm. Phải nói nó giỏi điện tử, nó bày cho tôi, nó chỉ dẫn ba mẹ nó vanh vách. Nhưng không đọc sách, con người ta không có sách thì khác nào robot đúng không chị?

Không biết tôi có tự mãn vô lối về cái gọi là tam đại đồng đường này không? Già thêm nữa chắc mình như ốc đảo trong chính cơ ngơi của mình? Mười năm, mười lăm năm nữa thì sao chị?

-------------------

Bạn thân mến!

Bây giờ nhà rộng, có đất như bạn gọi là biệt thự rồi. Nói về mặt ở, như vậy là “cha tây”, theo ngôn ngữ dân mình trong này. Ai chẳng muốn tam đại đồng đường, ngày xưa còn tứ đại nữa ấy chứ. Rất nhiều người sống như bạn khi có điều kiện. Bởi họ nghĩ, cha mẹ già cậy con cái, con để nhìn thấy nó làm ăn, chia sẻ với nó chuyện nuôi nấng con cái nó và những đứa cháu là liều thuốc của ông bà đó chứ.

Cũng tùy hoàn cảnh mà chọn kiểu sống. Như tôi, tôi độc lập vì còn viết lách, bạn bè của riêng mình. Nếu tôi có mảnh đất rộng ấy, ngay từ đầu tôi sẽ làm hai cơ ngơi, không cần to mà cần riêng tư.

Con cái ở bên cạnh, giúp nhau khi cần, mình vẫn yên tĩnh với cái bếp, những câu chuyện của vợ chồng già mình. Khi một người đã ra đi, thì người còn lại vẫn sống như vậy được. Bàn thờ mình ôm, người lẻ tiếp tục ôm bàn thờ người đi sớm và sau đó, con cái tiếp thu, như một chỗ lưu niệm.

Đã nhà hai tầng, khó thu xếp kiểu khác được. Và bạn ở sát sườn với con, chung đụng với các con và cháu, bạn sao làm ngơ được? Mọi thứ bạn thấy cứ là khó chịu hoài hoài thôi. Ví như ba nó nhậu và chửi thề, cách vách, bạn sẽ không nghe, chung nhà, bạn bịt tai sao?

Chuyện làm ăn của cánh trung niên bây giờ, đúng như bạn tả, cho dù riêng lẻ không hùn hạp không dây mơ rễ má với ai nhưng vẫn cứ là ăn nhậu. Vui, buồn, bù khú, để tách những thành viên trong nhà ra, để nói văng mạng hoặc nói thầm những điều chỉ có cánh họ biết. Đành vậy bạn ơi, chính họ cũng không biết họ đang chửi thề đâu. Vì thói quen, đã thành phản xạ vô điều kiện, thành văn hóa (dù ta nhìn, ta thấy nó cực kỳ xuống cấp, tệ hại).

Việc đứa đích tôn nghiện smartphone kia, là bệnh của thời đại rồi đó bạn. Chúng ta cảm thấy bị ra rìa bởi chúng. Chập nhận và thích nghi. Có người ông người bà còn học vi tính, còn lập facebook để tương tác với cháu con, biết nó làm gì, viết gì, nghĩ gì, bè bạn ra sao trên đó.

Không đầu hàng, bạn thử sống cùng với điện tử và vi tính đi, bạn sẽ thấy mình có đồng hành với con cháu. Đừng biến mình thành chầu rìa, lạc hậu, nhà quê, ngờ nghệch, tức cười trước mắt chúng.

Vậy nhé, vừa chung sống, vừa thích nghi, vừa khoan dung, vừa dấn bước, đừng nghĩ chuyện già bỏ già tàn sớm quá, nhé.

Ái ngại với chiều cao của bạn trai

Ái ngại với chiều cao của bạn trai

Tâm sự Dạ Hương 15/07/2020 - 09:03

Anh rất hài, có duyên nên dần dần cháu xiêu đổ. Mà luôn thấy ái ngại cô ơi, người đâu có người của vương quốc lùn như vậy chứ? Anh chỉ có 1m6 thôi cô.

Buồn chán vì 'cái tông' nhà vợ

Buồn chán vì 'cái tông' nhà vợ1

Tâm sự Dạ Hương 14/07/2020 - 08:49

Nhìn mẹ vợ cháu mới phát hiện cái câu của ông bà “lấy vợ xem tông”. Tông của vợ cháu là bà mẹ ấy, cung cách, thói quen, di truyền.

Có nên ở lại nhà chồng?

Có nên ở lại nhà chồng?

Tâm sự Dạ Hương 10/07/2020 - 09:11

Chưa ra tòa ly dị thì anh ấy ung thư phổi rồi mất. Giờ về ôm bàn thờ cha chồng, chồng, rồi sẽ là mẹ vợ nữa, sao cháu thấy kỳ kỳ.

Thoát được thì hãy thoát ngay, cháu nhé

Thoát được thì hãy thoát ngay, cháu nhé

Tâm sự Dạ Hương 09/07/2020 - 10:15

Nếu thoát sớm được, thì thoát. Cơ hội còn dài, cháu mềm lòng nghe H năn nỉ nhưng biết đâu, mẹ H gầm lên là cậu ta như bún thiu ngay. Cẩn trọng nhé.

Muộn phiền vì con gái vô tâm, con rể như khách

Muộn phiền vì con gái vô tâm, con rể như khách

Tâm sự Dạ Hương 06/07/2020 - 15:33

Hãy trò chuyện thẳng với các con và ai về nhà nấy, sẽ tốt hơn, tôi tin chàng rể sẽ hoan hô và có khi, con gái của ông anh cũng thấy ra vấn đề.

Đừng đổ thừa khi con hư

Đừng đổ thừa khi con hư

Tâm sự Dạ Hương 03/07/2020 - 11:01

Chỉ có người mẹ mới kéo con mình lại gần được lòng mình. Cháu thử và cố làm đi, không thì ngồi khóc ròng đấy nhé. Đừng đổ thừa cho ai khi con mình hư.

Nỗi buồn của một cuộc đời... viên mãn

Nỗi buồn của một cuộc đời... viên mãn

Tâm sự Dạ Hương 30/06/2020 - 08:33

Nghĩ rằng đi qua cay đắng thế thì ngọt bùi sẽ ngọt bùi mãi, không đâu thưa chị. Cuộc đời tôi "viên mãn" mà lại rất buồn.

Con gái 'đoảng'

Con gái 'đoảng'2

Tâm sự Dạ Hương 29/06/2020 - 09:19

Con gái cháu là con gái rượu, được ăn theo khẩu vị, bây giờ đã 16 tuổi rồi mà không biết làm một món gì...

Rắc rối chuyện định hướng cho con trai

Rắc rối chuyện định hướng cho con trai

Tâm sự Dạ Hương 26/06/2020 - 09:13

Mới định cho con vào TP.HCM, ông bà nội đã hấm hứ, nói em chỉ muốn nhàn thân, đàn bà sao có loại đàn bà chỉ vui chơi tỉa tót! Chồng em cũng lắc đầu...

Má buồn chuyện tình duyên của cháu

Má buồn chuyện tình duyên của cháu1

Tâm sự Dạ Hương 24/06/2020 - 08:54

Bà nói thương con gái trí thức mà phải là tập 2 của người ta và phải cảnh mẹ ghẻ con chồng. Giờ con chúng cháu đã bốn tuổi mà bà ngoại vẫn buồn.

Chán không buồn cưới

Chán không buồn cưới1

Tâm sự Dạ Hương 16/06/2020 - 09:00

Nếu không có đại dịch, chúng cháu đã tìm đường đi. Nhưng giờ thì thôi rồi cô. Và thực sự không muốn cưới hỏi hôn nhân gì cả, kệ...

Khúc tình xưa

Khúc tình xưa

Tâm sự Dạ Hương 15/06/2020 - 09:27

Hóa ra em yếm thế trong từng tế bào của em, bẩm sinh, hẩm hiu, mặc cảm. Những người như vậy mà lưu giữ ai thì chết hình chết bóng người đó luôn.

Xem thêm
Báo Nông Nghiệp
Phụ huynh làm sao giải cứu giấc mơ du học thời Covid-19 của con em?

Phụ huynh làm sao giải cứu giấc mơ du học thời Covid-19 của con em?

Người từng làm nên thương hiệu Phở 24 được mời làm diễn giả chính cho hội thảo trực tuyến “Giải cứu giấc mơ du học thời Covid- 19” diễn ra tối 15/7.

Cá vào ao

Cá vào ao

Bé Vân Nhi chạy sang, ôm chầm lấy bà, giọng con bé méo xệch: Bà ơi... bà ơi bà... bố cháu... bố cháu đánh cháu...