Thứ bảy, 21/04/2018 07:22 GMT+7

Hotline: 091.352.8198

Chồng "đàn bà"

11/09/2012, 11:05 (GMT+7)

Cuộc sống gia đình không bao giờ hạnh phúc được khi trong nhà luôn “thừa” một người đàn bà và “thiếu” một người đàn ông, theo đúng nghĩa.

Chồng người bạn tôi là một người có học hành tử tế, công việc ổn định, mức lương khá và vóc dáng lại cao ráo, đẹp trai. Chẳng riêng tôi mà hầu như những người hàng xóm đều cảm thấy ghen tị với Huệ vì đã may mắn “sở hữu” một người chồng như thế.

Qua một thời gian chung sống, sự lục đục mới bắt đầu phát sinh và mọi người đều bất ngờ khi Huệ bế con bỏ về nhà mẹ đẻ, và khóc lóc nhất định đòi ly hôn, mặc cho mẹ đẻ, bạn bè khuyên bảo thế nào cô cũng nhất mực nói bỏ chồng chứ không thể sống nổi.

Thì ra, mâu thuẫn bắt đầu từ những điều rất nhỏ nhặt trong cuộc sống tưởng chừng như không có gì đáng để nói.

Tuấn không bồ bịch, không rượu chè, không nghiện ngập, luôn chăm chỉ làm ăn vun vén cho gia đình. Thế nhưng chỉ khi sống chung Huệ mới hiểu ra, chồng mình không quảng đại, phóng khoáng như vẫn tưởng.

Cả hai cùng là viên chức Nhà nước, cuộc sống tuy không giàu có nhưng chẳng đến nỗi nào. Vậy mà Huệ thỉnh thoảng có chút ít biếu bố mẹ, Tuấn cũng càu nhàu đến cả tháng, cằn nhằn rằng Huệ không chăm chút đến gia đình.

Tuấn có cô em đang học đại học. Đôi khi Huệ cho em chút ít để cuộc sống sinh viên đỡ vất vả hơn. Tưởng rằng Tuấn sẽ tự hào lắm vì có được người vợ chu đáo với gia đình nhà chồng, mhưng anh mặt nặng mày nhẹ nói cô “hoang phí”, “vung tay quá trán”.

Chuyện tài chính trong nhà do Tuấn giữ cả. Các bữa ăn đều được lên sẵn thực đơn để không thừa một xu. Đến mấy tháng Huệ không có một bộ quần áo mới, “bớt” chút tiền lương của mình ra mua cũng phải nói dối là chị gái tặng…

Có lần Tuấn khoe mua được mớ cá ở một chợ cóc trong ngõ, còn bảo Huệ lần sau cứ vào đó mua cho rẻ, xa hơn cũng chẳng đáng bao nhiêu, chứ mua trên đường đi làm về thì đắt đỏ. Huệ ăn miếng cơm mà lòng thấy mặn chát. Tiện đường đi làm chợ búa luôn còn về nhà sớm sủa, chứ chui vào trong xó tắc đường biết bao giờ mới được bữa cơm.

Hôm trước bố mẹ và em chồng qua chơi. Số tiền Tuấn để lại chẳng đủ để đi chợ, Huệ sang hàng xóm vay tạm một ít làm cơm, thế mà về nhà Tuấn mắng Huệ té tát: “Đi vay để đổ vào mồm, cô không thấy nhục sao”. Ức đến phát khóc, nhiều đêm không ngủ được, Huệ trách mình lấy phải ông chồng sao quá căn cơ.

Hai vợ chồng làm lụng tiết kiệm để xây được cái nhà, Huệ quý trọng công lao của Tuấn lắm. Thế nhưng ông chồng thuộc hàng “tôi yêu nhà tôi lắm, yêu hơn cả vợ tôi”. Chiều qua lúc Tuấn đi làm về, Huệ ra đỡ cặp, áo treo giúp vào mắc, không được ánh mắt cám ơn thì chớ, hứng ngay cái sẵng giọng của chồng: “Sao không phủi áo ở ngoài trước khi treo. Làm thế khác gì mang bụi vào nhà!”.

Không muốn to tiếng sợ con gái tủi thân, Huệ lẳng lặng vào nấu cơm, vừa nấu vừa khóc không may làm đổ nồi canh xuống bếp. Tuấn chạy ngay lại, chưa hỏi han xem vợ có sao không đã buông lời: “Mất toi đi nồi cá”.

Để mặc chồng với nồi cá, Huệ chạy vào phòng khóc nức nở, gói ghém đồ đạc tính đưa con về bên ngoại ít ngày cho đỡ u uất, ai ngờ vô tình tìm thấy cuốn sổ nhỏ của chồng trong hộc tủ:

“Ngày 20/7, Huệ tiêu quá 30.000 đồng. Ngày 6/8 uống cà phê hết… xăng xe hết… còn lại là….”. Như giọt nước tràn li, Huệ lôi ngay con về nhà mẹ không kịp để nó ăn cơm tối, trong lòng trào lên cảm giác ghê sợ về người chồng quá chi là… đàn bà!.

“Đến nước này con đành chia tay thôi. Đó là cách giải thoát duy nhất” – Huệ nói với mẹ. Giờ cô hiểu rằng không ai mang “dùi đục chấm mắm cáy” đi hỏi vợ, tự trách mình sao không tìm hiểu kỹ trước khi tiến đến hôn nhân.

Người phụ nữ nào cũng mong lấy được một tấm chồng “cho đáng tấm chồng”. Bản tính đàn ông cần mạnh mẽ, vị tha, quảng đại, phóng khoáng, lo toan gánh vác những việc lớn chứ đâu chỉ chi li “đo lọ nước mắm, đếm củ dưa hành”.

Cuộc sống gia đình không bao giờ hạnh phúc được khi trong nhà luôn “thừa” một người đàn bà và “thiếu” một người đàn ông, theo đúng nghĩa.

NGUYỄN DIỄM HƯƠNG

Đang được quan tâm

Gửi bình luận