Đường dây nóng : 091.352.8198

Mẹ nghèo nuôi 4 con nheo nhóc

Men theo lối nhỏ ngoằn ngoèo, trơn trượt chúng tôi tìm về gia đình chị Phạm Thị Khánh ở thôn 5, xã Eah’Leo, huyện Eah’Leo (Đăk Lăk). 

Mẹ nghèo nuôi 4 con nheo nhóc
Tin bài khác

Chồng mất sớm, chị một mình bệnh tật bán đồng nát kiếm tiền nuôi bốn đứa con.

Trong căn nhà sập xệ tưởng chừng như sắp đổ, chị nghẹn ngào không thành tiếng: “Chỉ lo lỡ đêm hôm nhà sập mấy đứa trẻ không biết tính sao…”. 

Lúc chúng tôi đến thăm, chị còn đang dở tay thu gom nốt ít đồng nát sót lại phía sau nhà. Nhìn gương mặt khắc khổ, đen sạm chằng chịt những nếp nhăn, trông chị già hơn cái tuổi của mình. Sinh ra trong cảnh gia đình nghèo khó lại đông anh chị em nên vừa lên lớp 7, chị đành phải dở dang việc học tự mình bươn trải làm thuê, đổi công khắp làng những mong kiếm được đồng ra, đồng vào phụ giúp gia đình.

Năm 1982, chị kết hôn với anh Nguyễn Văn Ba ở cùng làng. Hạnh phúc trọn vẹn khi bốn đứa trẻ lần lượt ra đời với ba trai một gái. Năm 1996, anh chị dẫn các con vào Đăk Lăk kiếm kế sinh nhai. Bốn bàn tay trắng, không vốn liếng.

Hai vợ chồng tự động viên nhau, chăm chỉ làm thuê, quyết tâm cất được mái nhà che mưa, che nắng. Thế nhưng cuối năm 2009, tai họa bất ngờ ập đến, anh Ba mắc bệnh hiểm nghèo, chị chạy vạy, vay mượn chạy chữa thuốc thang cho anh, đến cả miếng đất hai vợ chồng dành dụm mãi cũng đành mang bán nhưng anh Ba vẫn không qua khỏi, để lại cho chị bốn đứa trẻ tội nghiệp.

Lo đám tang cho chồng xong, trong nhà cũng chẳng còn gì đáng giá. Thương chị khó khăn, một mình nuôi bốn đứa trẻ, bà con hàng xóm xúm nhau giúp mẹ con chị cất căn nhà tạm trên phần đất trống.

Không có đất đai để trồng trọt, cấy hái, chị Khánh đi làm thuê, làm mướn từ thu hoạch bắp, hái cà phê đến làm cỏ…, cứ ai gọi gì thì làm nấy, mỗi ngày chị kiếm được 70 đến 80 ngàn đồng. Nhưng đó là những ngày nắng chứ còn những ngày mưa thì chẳng ai thuê.

Thế là chị chuyển sang thu lượm đồng nát. Hàng ngày chị gánh bộ đi khắp xóm, khắp thôn, thu lượm giấy cũ, sắt vụn về bán. Hôm nào may mắn thì được hơn trăm ngàn, hôm ít thì dăm bảy chục, thôi thì cũng tạm gọi là đủ cho mấy mẹ con qua bữa.

Trong căn nhà tuềnh toàng, trống hoác, thứ có giá trị duy nhất là chiếc xe đạp mini cũ dựng ngay góc nhà. Cả mấy tháng rồi xe hỏng lốp, nhà lại chưa có điều kiện đem sửa nên chị với mấy đứa trẻ cứ động viên nhau “thôi thì đi bộ nhiều cho khỏe ...”.

09-30-09_img_00671

Mấy năm nay căn bệnh tim lại thường xuyên tái phát, chị cứ hay chóng mặt rồi khó thở. Nhiều hôm làm việc quá sức chị ngất xỉu giữa rẫy cà phê, may mà có người phát hiện đưa chị về nhà. Chị nói: “Nhiều khi nghĩ dại, ba chúng nó mất rồi, nếu không có mẹ mấy đứa nhỏ biết làm sao”.

Cái tổ ấm của mấy mẹ con, đã nhiều năm rồi mà đến chỗ ngủ cũng chẳng thế tươm tất, căn nhà nhỏ cứ chồng lên nhau những "mảnh vá" dày đặc, hết năm này qua năm nọ, nó oằn mình chở che cho cả nhà.

Thương mẹ vất vả, đứa lớn theo người ta đi phụ hồ, bốc vác kiếm thêm chút thu nhập mua thuốc cho mẹ và lo cho mấy đứa em. Thế nhưng bữa cơm của mấy mẹ con cũng chỉ có rau đậu với vài con cá khô. Mấy đứa nhỏ lại đau ốm liên miên nên tiền thuốc thang cho mấy mẹ con cũng trở nên chật vật. Nỗi lo cơm áo trên vai người mẹ nghèo cứ ngày một dài thêm, chẳng biết đến khi nào năm mẹ con chị Khánh mới đỡ khổ. Liệu có ai biết được mái nhà tạm kia sẽ sập xuống bất cứ lúc nào… 

Gia cảnh này rất mong nhận được sự giúp đỡ của những tấm lòng hảo tâm. Mọi sự giúp đỡ xin gửi về địa chỉ trên hoặc gửi về văn phòng Báo NNVN tại ĐBSCL, số 49 Lý Tự Trọng, TP.Cần Thơ, ĐT: 07103.835431, chúng tôi sẽ chuyển giúp quý vị.

Share Facebook Share Google Share Twitter Share Zingme  
Thảo Nguyên
Bình luận Gửi phản hồi