Thứ bảy, 25/11/2017 03:40 GMT+7

Hotline: 091.352.8198

Sống chung với phóng xạ

22/04/2011, 10:05 (GMT+7)

Dù TP Minamisoma không giống như các thị trấn chết chóc khác trong khu vực đã bị cấm nhưng nhiều khu phố hoàn toàn bị bỏ rơi. Không có một đứa trẻ nào trên phố, các cửa chớp ở các cửa hàng đều được đóng chặt. Các nhà chức trách đã khuyến cáo người dân nên ở trong xe khi phải mạo hiểm ra khỏi nhà, khi ra ngoài trời nên mặc áo choàng và đeo khẩu trang; tránh ra ngoài khi trời mưa.

>> Mệt mỏi nhưng hi vọng

Cuộc sống vẫn phải tiếp tục

Hầu hết người dân ở thành phố Minamisoma hoàn cảnh giống như cô thợ may 19 tuổi Sayaka Kurihara, cô phải điền thông tin vào một mẫu văn bản trong một văn phòng ở tầng trệt để kê khai về những tổn thất đối với ngôi nhà của nhà mình trong thảm họa sóng thần vừa rồi.

Các bài báo về phóng xạ được ví như những chương trình dự báo thời tiết sẽ trở thành một phần của cuộc sống trong thời gian thảm họa hạt nhân đang xảy ra, các bài báo này được cập nhật hàng ngày, trong đó có ghi rằng, các cửa hàng chỉ được mở vào một ngày nhất định.

Thẩm mỹ viện của Midori Takano là một trong những cửa hàng đầu tiên hoạt động trở lại. Giống như nhiều người khác, Takano cũng đã từng di dời khỏi thành phố nhưng sau một tuần bà lại quay về. Con trai của bà đã quay lại làm việc và bà muốn ổn định lại cuộc sống của mình. Bà chia sẻ rằng: “Cho dù thế nào thì cuộc sống vẫn phải tiếp tục”.

Một nhà hóa học là khách hàng của Takano, ông Keiko Iwanami, đồng ý với ý kiến trên. Ba tuần trôi qua và hôm nay là ngày đầu tiên bà Takano mạo hiểm ra khỏi ngôi nhà của mình. Midori Takano có kế hoạch mời bạn bè về nhà mình vào những ngày cuối tuần và bà muốn sửa sang lại mái tóc của mình. Ông Keiko Iwanami bộc lộ rằng: “Việc làm này của Takano theo tôi là một quyết định đúng”. Bà đã chấp nhận rằng, thảm họa hạt nhân hiện đã trở thành một phần cuộc sống của bà. Trước đó, Takano ngồi trong nhà và tự nghĩ về bản thân rằng: “Ở đây sẽ không có tương lai nhưng không còn cách nào khác là phải sống, cuộc sống vẫn phải tiếp tục”.

Thợ làm tóc cho Takano đã nói rằng, các cuộc nói chuyện luôn xoay quay mức độ nguy hiểm mà các tia phóng xạ gây ra. “Lại một lần nữa chúng tôi đề cập tới việc chúng tôi sẽ phải rời khỏi nhà, có lẽ là mãi mãi”. Bố mẹ của Takano đã qua đời vì căn bệnh ung thư và hiện bà rất lo lắng về việc có thể bị mắc bệnh. Bà nói: “Ngay cả thực phẩm cũng đã bị ô nhiễm”. Tuần trước, những thành viên trong nhóm Hòa bình xanh đã thử nghiệm trên rau từ những khu vườn ở Minamisoma và đã phát hiện ra chúng bị nhiễm phóng xạ cao hơn rất nhiều lần so với mức cho phép.

Áp lực tinh thần

Trong khi đó, một người nông dân có tên là Shuichi Suzuki đang trồng khoai tây trong khu vườn của ông. Khu vườn này cách nhà máy điện khoảng 25km. Trong căn nhà của ông, có tới bốn thế hệ đã cùng chung sống với nhau, và gia đình Suzuki là những cư dân cuối cùng còn sống trong ngôi làng này. Ngôi nhà nằm trên một quả đồi nhưng cơn sóng thần giống như chiếc máy bán hàng tự động đã quét sạch khu vườn rau của gia đình.

Ông Suzuki nói rằng: “Tất cả hàng xóm đã bỏ chạy lên phòng tập thể dục”. Theo như ông nói, khi đó ông đang đi một đôi ủng cao su và xoa xoa đôi tay đã chai sạn. Còn vợ ông thì đang trồng khoai tây. Suzuki nói: “Phóng xạ gây hại nhưng áp lực tinh thần còn nghiêm trọng hơn thế”.

"Tất nhiên chúng tôi rất sợ, đặc biệt khi mà tất cả những người hàng xóm đã di tản và thực tế chúng tôi là những người cuối cùng còn ở lại nơi đây”, Suzuki nói. Cả gia đình ngồi với nhau dưới ánh sáng của những ngọn nến và tất cả đã quyết định ở lại. Có thể nói rằng, họ đã rất sợ hãi nhưng họ không muốn rời bỏ ngôi nhà của mình hoặc là họ không thể bỏ rơi những chú chó trong trang trại của họ. Hiện tại, họ đang tiếp tục trồng khoai tây.

Các nhà chức trách Nhật Bản thông báo, họ đang mở rộng khu di tản quanh Fukushima bên ngoài bán kính 20km vì lo lắng về mức độ phóng xạ cao.

Trở về rồi ra đi

Satoh gói những chồng khăn cuối cùng và cẩn thận buộc những chiếc hộp đựng đồ. Sau đó ông lái chiếc xe Nissan trên các đường phố chính, nơi có đèn đường trông giống như các lồng đèn làm bằng giấy màu trắng và màu xanh. Đèn giao thông vẫn đang nhấp nháy...

Trước những mong mỏi của người dân tản cư được trở về nhà của mình để lấy ít đồ dùng, chính phủ cũng đã cho phép các cư dân quay trở lại các khu vực bị cấm, họ nhận được sự giúp đỡ từ phía cảnh sát và quân đội để nhận hành lý riêng của mình. Tsuneyasu Satoh đã lấy xong những thứ cần thiết và ông đang rời khỏi ngôi nhà, nơi mà ông đã lớn lên và cũng là nơi ông nuôi dạy bốn đứa con của mình. Ông tâm sự rằng: “Hôm nay là ngày cuối cùng tôi ở đây”.

Cây đàn piano của ông vẫn còn ở trong phòng khách và ông sẽ phải để nó lại. “Không được đề cập tới vấn đề tình cảm ở đây, tuy nhiên, trong cuộc sống của tôi, tôi cảm thấy rất hạnh phúc khi được ở đây. Đây là nơi tôi rất tự hào vì con gái tôi đã trở thành một tuyển thủ trong đội tuyển quốc gia”, ông đã tâm sự như vậy trước khi rời đi. (Hết)

HÒA THU -THU PHƯƠNG

Đang được quan tâm

Gửi bình luận