Đường dây nóng : 091.352.8198

Đành phải sống chung với bi kịch

Nhiều gia đình cứ mâu thuẫn mãi, nhất là khi con dâu muốn tiếm quyền. Chắc phải chung sống với bi kịch chứ làm gì thoát được. 

Tin bài khác

Chị Dạ Hương kính!

Mới về hưu, tôi có nhận một chân tổ trưởng dân phố, cũng rỗi nên lang thang trên mạng và dừng sự thích ở chỗ chị phụ trách. Cảm ơn chị đã cho những độc giả như chúng tôi những sự đời, sự ứng xử với hoàn cảnh của mình và cả sự thông cảm người khác nữa.

Chồng tôi nghỉ hưu trước tôi, hiện chúng tôi sống cùng với con trai út. Tôi có hai con chị ạ, con gái lớn ở riêng, khá gần nên cũng tiện đi lại. Vợ chồng cậu con trai này cũng đủ hai con cả rồi, chúng lớn lên trong vòng tay của vợ chồng tôi chứ đâu. Nhưng mà chị ơi, tôi nghiệm ra, con cái càng lớn, cha mẹ cũng càng già nhưng chính vì vậy mà mình thất thế với con đúng không chị?

Mẹ tôi khi còn sống vẫn thường nhắc tôi: Đừng chiến tranh với dâu kẻo tội con trai mình. Bà nghiệm ra từ chính bà ngoại tôi, khi xưa, thời chưa có nam nữ bình quyền, bà ngoại tôi bị mẹ chồng hành dữ. Bà ngoại tôi có học nên chống đối ra mặt và người tổn thương chính là ông ngoại tôi. Đến mức ngày mẹ chồng mất, bà ngoại tôi chỉ về qua chứ không ở chịu tang gì cả, chị thấy có đau lòng không chứ.

Nghe lời mẹ, tôi không bắt bẻ con dâu chuyện gì, cái gì bao được thì bao, còn công xá thì không tiếc. Nhưng hình như làm thế là không phải chị ạ. Dâu tôi nó làm việc ở phường nhà, thu nhập không cao nhưng con trai tôi thì lương rất tốt. Chúng tôi ít con nên cũng dư sức bù chì cho con mà. Thế nhưng, tiền bạc, công sức của tôi không khiến dâu mình cảm động hay sao ấy.

Có nhiều chi tiết để dẫn chứng nhưng tôi không muốn kể ra. Có điều, khi con cái của chúng còn nhỏ thì “bà nội tuyệt vời”, nay chúng đã rõ hình rõ vóc thì chúng một tầng vợ chồng tôi một tầng, không ấm cúng như trước nữa. Có phải con dâu tôi xem chúng tôi như giúp việc, giờ thì chúng nó giỏi lên rồi, con cái cũng cấp I cấp II cả rồi, ông bà đừng có tham gia vào việc dạy dỗ hai đứa nhỏ, nhá.

Tôi làm công tác phụ vận lâu năm, hay giải thích, nhỏ to, quen rồi. Con dâu tôi thì gì cũng sa sả, nói năng ào ào như mưa vuốt mặt. Tôi hướng các cháu quen đối thoại, dâu mình xử lý tình huống theo kiểu bạo lực, đánh nhanh rút nhanh. Ban đầu con trai tôi cũng khó chịu vì cái kiểu ấy nhưng nó hay đi công tác, lâu ngày cũng không kêu ca vợ nữa, giờ thì chịu phép rồi.

Đất của nhà chúng tôi mua, vợ chồng chúng bỏ tiền ra xây dựng. Nhà 3 tầng, sinh hoạt ở dưới, tầng giữa thuộc chúng tôi, trên cùng là chúng nó. Giờ chồng tôi tiếc, giá như chúng nó ở riêng. Tôi chỉ khuyên, nhịn ai chứ nhịn con thì đâu có thiệt, mình sẽ già, phải cậy vào con.

Nhưng sống thế này cũng quá khổ chị ạ. Từ khi tôi về hưu thì chuyện nhà đến tay hết, tôi rỗi mà. Vậy mà khi nhận chân tổ trưởng, con dâu lại bóng gió bà già ôm rơm, ăn cơm nhà vác tù và…Tôi muốn có một chỗ thoát để ít khi phải ở nhà, làm chí chết mà dâu con nó có cảm động đâu.

Không biết nói thế nào, chỉ chia sẻ với chị cho vơi. Vẫn mong chị có mấy lời hồi âm giúp tôi sống yên ổn với con cháu của mình.

Chị đừng in e-mail của tôi nhé.

------------------

Bạn thân mến!

Đúng là mỗi thời mỗi khác, chúng ta có nhích đi về chuyện giải phóng phụ nữ nhưng đi chưa dài. Cảnh bà ngoại chị mâu thuẫn với mẹ chồng, tôi cũng hình dung được vì má tôi đây thôi, làm dâu thời trước và sau Cách mạng tháng Tám mà cũng đâu đã thôi bị nếp phong kiến khắc nghiệt của nhà chồng hành.

Ba tôi đi Việt Minh mà khi vợ sinh còn không được vào nằm chung, nói gì đến giặt giũ, bồng bế con giúp vợ. Đến thời chúng ta, bạn chắc ít hơn tôi một thập kỷ, cách mạng thành công rồi đấy nhưng chồng vẫn gia trưởng. Nói như thế để biết với chồng mà mình vẫn có mâu thuẫn, nói gì đến con dâu.

Chuyện mẹ chồng nàng dâu thật là muôn đời, một phần vì thời thế tự do hơn, chính mình cũng ít khắt khe hơn. Nhưng sao như vậy mà tình hình ít cải thiện? Là vì có một nghịch lý, mẹ chồng khó thì dâu hoặc nó bung hẳn, hoặc nó sợ, nó biết kiềm chế.

Với những người mẹ chồng như bạn thì dâu trẻ nó sẽ lấn tới, kỳ vậy đó, nói theo ông bà là được đằng chân lân đằng đầu. Nghiêm quá cũng hỏng mà bao dung quá cũng hỏng. Ở đây bạn là bao dung hay bao biện đấy?

Đúng, khi con của chúng nó còn đỏ hỏn thì “một mẹ già bằng ba con ở”. Khi ấy mẹ dù đi làm nhưng mẹ còn trẻ, còn nhanh, còn sức. Đến khi các cháu lớn lên cấp I cấp II thì bà đúng là làm cho rối, nó nghĩ vậy.

Con cái là của chúng nó, mình chỉ là kẻ gián tiếp, mình mà chỉ đạo như xưa thì chúng thấy bị mất quyền, rát mặt. Ấy là chưa nói đến văn hóa của cô dâu, tính khí của cô dâu và tổng hòa của các mối quan hệ của nhà bạn nữa.

Đúng, đáng lẽ phải cho con trai ra riêng, đó là công thức chung của ngày nay, bạn biết, đúng không? Đất mình, con xây thì nhà của nó chứ còn gì của mình, vì nó đứng ra xin phép xây kia mà. Thế là mất nhà, dù mình vẫn ở đó, vì đất mới nhiều tiền chứ nhà thì có tiền mới xây nhiều tầng, không thì nhà ống cũng có chết ai. Tôi quan sát thấy nhiều gia đình sa lầy như vậy đó. Mâu thuẫn mãi, nhất là khi con dâu muốn tiếm quyền.

Chắc phải chung sống với bi kịch chứ làm gì thoát được. Rất nhiều nhà sử dụng hai bếp một chỗ đó bạn ơi. Thôi, con cái là của chúng nó, mình đừng phủ bóng lên cách giáo dục của nó mà rối. Đừng khiến con trai mình đau khổ, mọi thứ nên vừa phải, đừng quá cầu toàn mà cực thân, cực cho chồng cái không khí chiến tranh.

Dân phố là công sở của bạn, lo cho địa phương cũng là công ích, nên tận tâm với việc đó cho khuây khỏa, có quan hệ vui và kéo xa khoảng cách với dâu ra, dễ an toàn.

Share Facebook Share Google Share Twitter Share Zingme  
Dạ Hương
Bình luận Gửi phản hồi