Báo Nông Nghiệp
Báo Nông Nghiệp
Báo Nông Nghiệp

Thứ tư, 24/04/2019 11:03 (GMT +7)

| Hotline: 0983.970.780

Di vật chứa đựng yêu thương

Chủ Nhật 23/07/2017 , 10:31 (GMT+7)

Bà lão cầm trên tay cuốn sổ xét nghiệm ung thư gan thời kỳ cuối của ông lão nhà mình, vừa khóc vừa chạy đến trạm điện thoại trước cổng bệnh viện gọi điện cho con gái.

09-48-18_trng_8
Ảnh minh họa

Ở đầu dây bên kia, bà nghe những tiếng báo điện thoại không liên lạc được, điện thoại bàn trong nhà cũng không có người nghe. Lau khô những giọt nước mắt lăn dài trên mặt, bà lão trở lại bệnh viện. Bà động viên ông lão: “Không có chuyện gì cả đâu, mình già rồi, trong người khó tránh khỏi có chút vấn đề, chỉ cần cố gắng tĩnh dưỡng sẽ ổn ngay thôi”. Làm xong thủ tục xuất viện, bà lão đỡ ông lão ra đón xe taxi và trở về nhà. Trên đường về, ông lão cảm thấy đói bụng, nên đã đề nghị bà lão dừng lại ở một quán ăn bên đường.

Vừa bước ra khỏi xe, bà lão nhanh chóng choàng áo ấm và khăn cho ông lão, sau đó họ dìu nhau vào quán ăn. Ở trong quán, ông lão chỉ gọi 3 món: một là chả giò chiên giòn, đây là món mà ông thích ăn; một là gà hấp xả, đây là món bà thích ăn; còn có một đĩa sườn chua ngọt, đây là món mà cô con gái bảo bối của họ thích ăn. Bà lão ngồi nhìn ba đĩa thức ăn, nước mắt bà chảy ra từ hai khóe mắt buồn rầu và đầy thương nhớ. Tất cả mọi niềm vui, nỗi buồn của cả gia đình bỗng chốc ùa về.

Con gái của họ từ nhỏ đã thích ăn món sườn chua ngọt. Mỗi dịp cuối tuần, ông lão đi làm về đều mua một phần sườn chua ngọt cho con. Niềm hạnh phúc của hai vợ chồng đong đầy theo những năm tháng trưởng thành của con gái: từ khi cô bé bước chân vào trường mẫu giáo, lên tiểu học, trung học đến đại học và cho đến khi cô lấy chồng. Giờ đây, con trai lớn của cô đã học lớp hai tiểu học, món sườn chua ngọt của bố mẹ với cô đã không còn sức hấp dẫn nữa. Sống trên thành phố, thi thoảng cô gái đưa con trai về thăm ông bà ngoại, nhưng mỗi lần cũng chỉ ngồi lại một buổi chiều rồi lại vội vàng về. Trước ngày tết trung thu, chồng cô có về thăm cha mẹ và mang theo một giỏ quà, trước khi đi có dặn lại: “Nếu cha mẹ có chuyện gì thì cứ gọi điện cho chúng con”. Tuy nhiên, đã từ rất lâu, ông bà không nhận được điện thoại của con, thậm chí khi bà gọi họ cũng không có thời gian nhấc máy.

Hai ông bà lặng lẽ ngồi ăn cơm, không ai nói một lời nào, cũng không ai đụng tới đĩa sườn chua ngọt ấy. Về đến nhà, bà lão pha nước ấm chuẩn bị rửa chân cho ông lão, tuy nhiên, ông giữ bà ngồi lại trên ghế và nói: “Lần này hãy để tôi rửa chân cho bà vậy”. Nhìn từng nếp nhăn trên đôi bàn chân già nua của bà lão, ông lão bật khóc: “Đây rất có thể sẽ là lần cuối cùng tôi rửa chân cho bà”.

Hôm sau, ông cụ đi ra ngoài từ sáng sớm, đến giữa trưa mới về. Nhìn dáng vẻ lo lắng của bà lão, ông nói: “Bà mang cho tôi món đồ mà hôm qua chúng ta đã cùng xem nhé”. Nói rồi ông lão lấy từ trong túi áo ra một chiếc hộp rất tinh xảo, cẩn thận bỏ món đồ mà bà lão vừa mang ra vào trong và khóa lại. Làm xong, ông quay sang nhìn bà lão, gương mặt có vẻ mệt mỏi và thoáng chút buồn: “Tôi có ghé chỗ làm của con gái rồi, nó bảo hai ngày nữa sẽ qua đây”.

Hai hôm sau, cả nhà con gái trở về thăm ông bà. Nằm ở trên giường, gương mặt tái nhợt và không còn một chút hồng hào, ông lão nói với con gái: “Con à, cha e rằng mình không còn nhiều thời gian nữa. Mấy năm này, cha mẹ có tích cóp được một chút tiền, hãy để dành cho cháu ngoại của cha mai này ra nước ngoài du học”. Sau đó, ông lấy ra chiếc chìa khóa nhét vào trong tay bà lão, nói: “Thứ này sau khi cha đi rồi, mẹ con cũng không được mở ra; sau khi mẹ con đi rồi, các con hãy mở ra xem. Nhất định phải nhớ lấy lời của cha, nếu không cha sẽ không thể yên lòng mà ra đi được” và ông lão đã không thể gắng gượng sang năm mới.

Thoáng cái đã 10 năm, bà lão sống vui vẻ và hạnh phúc cùng các con cháu. Khi cháu trai thi trung học, bà lão trên đường đưa cơm đã không may gặp tai nạn. Nằm trên giường bệnh, bà lão nắm lấy tay con gái, nước mắt tuôn trào và nói: “Con à, mẹ xin lỗi các con”. Bà lão run run tháo chiếc chìa khóa luôn đeo bên mình trao cho con rồi thanh thản ra đi. Nhận chiếc chìa khóa, cô con gái mở chiếc hộp và tìm thấy trong đó một lá thư.

“Gửi con gái yêu quý của cha mẹ! Khi con xem được lá thư cũng là lúc cha mẹ đã đoàn tụ ở cõi bên kia rồi. Trong cuộc đời này, niềm vui duy nhất của cha mẹ chính là con, vướng bận duy nhất của cha mẹ chính là con, nỗi day dứt duy nhất của cha mẹ cũng là con. Cha mẹ thực sự xin lỗi con. Mấy năm nay, nhà chúng ta ngoài việc cho con học đại học ra, thì không có được khoản tích cóp nào nữa. Sau khi con lấy chồng, cha mẹ uống thuốc khám bệnh, cũng không còn dư lại được bao nhiêu tiền, vậy nên cũng không có chút tài sản giá trị nào để lại cho con. Phía bên dưới lá thư này chính là dòng sữa của mẹ con.

Ngày xưa, khi cất giữ nó, cha xuất phát từ việc hiếu kỳ, bởi vì cha cảm thấy chất lỏng màu trắng sữa đó thật kỳ diệu, có thể khiến cho một sinh mệnh yếu ớt nhỏ bé như vậy mai này sẽ trở thành một thiếu nữ cao ráo xinh đẹp! Ngày cha nhận được kết quả xét nghiệm, cha mẹ đã cùng thu dọn các món đồ kỷ niệm và vô tình thấy được bình sữa này. Cha mẹ đã vô cùng kinh ngạc và xúc động, dòng sữa năm nào trải qua 40 năm cô đọng, đã biến thành màu nâu đỏ, giống như một bình máu loãng. Nhưng, trên đời này lại có mấy người con có thể biết được rằng bản thân chúng lớn lên chính là nhờ dòng sữa mẹ, dòng máu loãng ấy”.

Nước mắt không ngừng lăn dài trên mặt cô gái. Tất cả kí ức của những năm tháng qua xa xưa ùa về trong cô, từ những ngày cô háo hức với món sườn chua ngọt cha mua về, tới lần đầu tiên cô đến trường cùng mẹ và cả lúc cha dẫn cô vào lễ đường, ông khóc khi buổi lễ kết thúc. Cô vẫn luôn yêu thương cha mẹ mình, nhưng sự tất bật của cuộc sống khiến cô nghĩ rằng chỉ cần trong lòng cô luôn có cha mẹ là đủ rồi. Cô không nhận ra chỉ một cuộc gọi điện thăm hỏi hay đôi lần trò chuyện với cha mẹ lại chính là điều quý giá vô cùng với cha mẹ cô…

(Kiến thức gia đình số 28)

Cá vào ao

Cá vào ao

Sóng gió gia đình 11/07/2020 - 08:35

Bé Vân Nhi chạy sang, ôm chầm lấy bà, giọng con bé méo xệch: Bà ơi... bà ơi bà... bố cháu... bố cháu đánh cháu...

Ma ăn cỗ

Ma ăn cỗ

Sóng gió gia đình 04/07/2020 - 10:01

Loan vừa ra khỏi nhà thì điện thoại của Loan vẫn để trên bàn báo có tin nhắn. Tò mò, Phương mở ra đọc.

Yêu người đẹp có giới tính đặc biệt

Yêu người đẹp có giới tính đặc biệt

Sóng gió gia đình 04/07/2020 - 08:35

Phát nhận ra Phụng luôn cặp kè với một cô đồng nghiệp mới đến làm ở công ty. Cô ta tên Lan.

Dùng tiền để mua đức lang quân

Dùng tiền để mua đức lang quân

Sóng gió gia đình 27/06/2020 - 14:30

Từ trước đến nay Thủy không có mối tình nào được lâu dài. Thủy chẳng có trình độ học vấn gì mấy.

Câu nói lấy lòng

Câu nói lấy lòng

Sóng gió gia đình 27/06/2020 - 08:15

"Hôm nay là 2 tháng rồi, cháu trả tiền nhà cho cô đi chứ?". Nghe bà Hoa, chủ nhà trọ, hối thúc bằng giọng gắt gỏng, Hùng cười méo xệch.

Cao tay

Cao tay

Sóng gió gia đình 20/06/2020 - 08:35

Chuyến công tác kết thúc sớm hai ngày so với lịch trình, nhưng Dịu không báo cho chồng biết.

Rắc rối đức lang quân nóng lòng có con trai

Rắc rối đức lang quân nóng lòng có con trai

Sóng gió gia đình 06/06/2020 - 07:10

Huyền biết rõ những diễn biến tình cảm của chồng cô. Huống hồ Quang xưa nay không hề biết giấu giếm. Dĩ nhiên Huyền không chấp nhận chuyện chồng đi ngoại tình.

Sống sao với gã chồng vừa độc đoán vừa lười nhác?

Sống sao với gã chồng vừa độc đoán vừa lười nhác?

Sóng gió gia đình 31/05/2020 - 08:30

Câu chuyện lập gia đình của Hồng lắm nỗi gian truân. Cô là nạn nhân của hủ tục “cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy”, và tư tưởng chồng chúa vợ tôi.

Mẹ về

Mẹ về

Sóng gió gia đình 30/05/2020 - 06:01

Chỉ còn 2 ngày nữa là đám cưới diễn ra, nhưng nhận được điện thoại của nhà trai mời hai bố con cô dâu đến ngay, Hoa cùng bố vội vàng lên đường.

Thả cỏ

Thả cỏ

Sóng gió gia đình 23/05/2020 - 08:10

Nhìn kết quả kiểm tra về sức khỏe sinh sản, Minh xây sẩm. Thì ra, đây chính là nguyên nhân khiến vợ chồng anh cưới nhau đã gần 3 năm mà vẫn không có con.

Khóc cười trải nghiệm hai lần hôn nhân

Khóc cười trải nghiệm hai lần hôn nhân

Sóng gió gia đình 21/05/2020 - 15:22

Từ ngày lấy Thúy, Trác bắt đầu cuộc sống lệ thuộc hẳn vào vợ. Cái mà người ta hay phê phán là tật sợ vợ, thì ngày nay chính Trác cũng đang như thế.

Anh chồng

Anh chồng

Sóng gió gia đình 16/05/2020 - 10:10

Ngày mới về làm dâu, Hường rất sợ Minh, anh trai của Mẫn, chồng mình.

Xem thêm
Báo Nông Nghiệp
Đất có phải chịu Trời?

Đất có phải chịu Trời?

Tôi vừa biết được một tin chẳng lành về gia đình con dâu tương lai. Đó là công việc bất chánh của người anh trai.

Có nên ở lại nhà chồng?

Có nên ở lại nhà chồng?

Chưa ra tòa ly dị thì anh ấy ung thư phổi rồi mất. Giờ về ôm bàn thờ cha chồng, chồng, rồi sẽ là mẹ vợ nữa, sao cháu thấy kỳ kỳ.