Thứ tư, 24/04/2019 11:03 (GMT +7)

| Hotline: 0983.970.780

| Hà Nội 34°C /57%

Hết muốn về quê ăn tết vì gia tộc 'lùng nhùng'

Thứ Năm 16/01/2020 , 09:24 (GMT+7)

Về nước năm nào cũng như năm nào, háo hức mấy tuần đầu, đi giáp rồi tôi lại muốn xách túi du lịch cho khỏe vì anh chị em xét nét.

Thưa chị Dạ Hương!

Tôi năm nay sáu mươi lăm tuổi, con cái trưởng thành, cháu nội và cháu ngoại đầy đủ. Tôi có điều kiện hơn anh chị em của tôi là con cái học hành đỗ đạt rồi sống ở nước ngoài, tôi đi ra đi vào thường xuyên.

Cũng chính vì có điều kiện mà tôi cũng nhìn ra quan hệ gia tộc của người mình rõ hơn, có lẽ vì tôi cũng không phải sa hẳn vô mớ lùng nhùng của những người bám trong quê hay ở thị trấn thị xã gần nhau. Nói vậy không có nghĩa là tôi đứng trên mọi người.

Có sống ở nước ngoài mới thấy người Việt mình chăm chút nhau hơi quá mức. Mặt tốt thì hẳn nhiên rồi. Chồng tôi có học vấn, có đi làm lâu năm, lý giải là xã hội nông dân, nông thôn rộng lớn, chiến tranh dai dẳng nên thành truyền thống cưu mang, để ý tới nhau. Nhưng khi yên ổn thì vẫn cứ muốn sống xà quần như vậy rồi để mắt hoặc là xét nét nhau.

Tôi nhiều anh chị em hơn nhà chồng nên chuyện nhà người này nói nhà người kia tưởng tôi được yên cái lỗ tai nhưng về nước năm nào cũng như năm nào, háo hức mấy tuần đầu, đi giáp rồi lại muốn xách túi du lịch cho khỏe.

Má tôi già, rất già rồi, năm nay bà 95 tuổi, tôi là áp út nên má có con trai út nhỏ hơn tôi chăm sóc má. Tôi bị coi là Việt kiều ba rọi (tức là đi đi về về) nhưng tôi biết điều, tôi đóng góp nhiều, thuốc men, thuê người phụ với em dâu chăm má.

Từ anh Hai năm nay 75 tuổi cho đến chị Ba chị Tư anh Năm ai cũng khá giả nhưng hay ý tứ cái mác lỡ cỡ của tôi mà dèm. Ví như anh Hai phải nhiều, chị Ba chị Tư con gái phiên phiến, anh Năm lại lấy cái lý con đầu và con cuối quan trọng, anh khúc giữa, đừng tính đến.

Thôi, tôi có chồng dễ tính, tôi quyết hết, để tôi để tôi. Vậy là bị mang tiếng làm tàng, làm phách, bảy ỷ bảy sang bảy oách. Kệ, tôi kệ hết, miễn đừng đến tai má là được.

Nhưng nội bộ của các nhà khi có giỗ ba hay đám cưới đám gả của nhau, mắc mệt. Mời kiểu gì cũng bị trách, phong bì dày mỏng là đề tài kinh khủng sau lưng. Tôi luôn bị đưa vào diện con ở nước ngoài, phải tiền đô chớ.

Quê hương là chùm khế ngọt hay tôi là chùm khế ngọt mà tôi đâu có ở hẳn trong quê, trong nước? Tôi phải có công việc bán thời gian bên đó để có tiền đi về và chi phí các kiểu nữa. Nói chung, chán rồi cũng nên ít về, đúng không chị?

-------------------

Bạn thân mến!

Có một quy luật mà chắc bạn cũng nghiệm thấy như tôi thấy: rằng các dân tộc lớn họ có triết gia của họ và họ sống dưới cái bóng của một hoặc nhiều triết gia ấy. Như Ấn Độ là bình tâm tự tại nhờ vào các triết gia của đạo giáo và sau này là lãnh tụ tinh thần Ghandi của họ nữa.

Như Nhật Bản là Minh Trị hoàng đế anh minh một cách khiêm nhường cộng với tiết tháo của võ sĩ đạo. Như Trung Hoa ngoài đạo Lão còn có đạo Khổng khuyên chữ tín chữ trung.

Chúng ta là nước nhỏ, không dám sánh, chiến tranh như cơm bữa và trong cơm có máu và nước mắt. Vậy nên chúng ta dễ khóc và dễ cười, để bụng những điều nhỏ nhặt. Bởi ngày qua rồi lại ngày qua, chưa ấm no thì có khi đã lại đao binh, gia tộc dắt díu nhau sống sót.

Nết người và nết đất nó hình thành từ hàng ngàn năm lịch sử bạn ạ. Tôi không lạ gì những điều bạn kể ra. Tôi cũng có gia tộc lùng nhùng buồn cười của mình. Nhìn sang những gia tộc khác cũng lùng nhùng không kém.

Có nhà mẹ già gần trăm tuổi, con chín đứa đùn đẩy mãi, giờ muốn bán ngôi nhà nhiều tỷ để chia nhau mà không ai nghĩ mẹ về quê thì ai chăm và người chăm lấy gì nuôi mẹ, người chăm ấy được gì? Cứ nghĩ mỗi người chia trăm triệu, xong.

Có oải, có chán thì cũng là người Việt bạn ạ. Dù bạn sẽ có thẻ định cư ở nước ngoài thì tâm hồn và cốt cách bạn vẫn cứ là người Việt. Dân mình cũng có câu “xa thương gần thường”, tôi nghĩ, quốc gia hay dân tộc nào cũng có ưu và nhược điểm lồ lộ ra.

Nhiều người lấy vợ Việt lại khen gia đình vợ đầm ấm, tình cảm, thích, quá thích (dĩ nhiên họ xa được tiếng bấc tiếng chì của người mình vì họ không nghe thấu hoặc họ không lấy đó làm trọng).

Còn mẹ già, ai cáng đáng nhiều là phúc lớn cho chính mình. Rồi sẽ có ngày muốn chăm cũng không được nữa rồi. Bạn đi nhiều, văn minh hơn, nói trắng ra là vậy, có thể thu nhập cao hơn, thôi thì châm chước và thể tất, bạn nhé.

Chồng mê cởi trần, dựng chân trên ghế lúc ăn cơm

Chồng mê cởi trần, dựng chân trên ghế lúc ăn cơm

Tâm sự Dạ Hương 30/03/2020 - 13:54

Cháu chấy chán khi anh không thể mặc áo lúc ở nhà, ăn cơm cũng vậy. Giờ anh cứ ở trần ăn, chân hay dựng trên ghế, đầu gối chạm vành tai.

Bối rối vì sắp cưới thì vướng dịch

Bối rối vì sắp cưới thì vướng dịch

Tâm sự Dạ Hương 27/03/2020 - 19:20

Lễ hỏi đã diễn ra, lễ cưới đã ấn định. Nhưng dịch bệnh bùng phát, không ai ngờ cả.

Xích mích với bạn thân chỉ vì cách chăm con

Xích mích với bạn thân chỉ vì cách chăm con

Tâm sự Dạ Hương 25/03/2020 - 09:43

Cháu nản quá và cũng buồn quá. Có chuyện mới thấy thân với nhau không dễ, cô ạ.

Đủ thứ lo trong mùa dịch

Đủ thứ lo trong mùa dịch

Tâm sự Dạ Hương 23/03/2020 - 13:59

Mẹ tôi đổ bệnh suy sụp, bố tôi đã yếu mà mẹ như thế, bảo sao chúng tôi không lo sốt vó với đại dịch Covid này hở chị? Làm sao đây chị?

Đã già còn dại

Đã già còn dại4

Tâm sự Dạ Hương 18/03/2020 - 11:04

Ở tuổi lục tuần, tưởng đã yên, sắp xong một cuộc đời bất hạnh. Nhưng cái số tôi không có ngày viên mãn chị ơi. Lại còn mang tiếng dại dột bị đàn ông lừa.

Đừng sính của ngoại, không tốt tuyệt đối như mình nghĩ

Đừng sính của ngoại, không tốt tuyệt đối như mình nghĩ

Tâm sự Dạ Hương 15/03/2020 - 09:13

Có một lời khuyên của các nhà khoa học, rằng con người nên ăn những thứ chỉ trong tầm 50km so với chỗ ở của mình mà thôi.

Đứa con bất hạnh bao giờ cũng được thương hơn

Đứa con bất hạnh bao giờ cũng được thương hơn

Tâm sự Dạ Hương 11/03/2020 - 12:25

Đứa con bất hạnh bao giờ cũng được thương hơn cho dù nó kỳ cục, thậm chí khùng điên. Lòng cha lòng mẹ bao la và khó lý giải như vậy đó.

Rắc rối tài chính với vợ và con gái

Rắc rối tài chính với vợ và con gái1

Tâm sự Dạ Hương 09/03/2020 - 14:57

Tôi đến nay đã nhận sổ hưu được 5 năm, ở tuổi có cháu nội, cháu ngoại đề huề, chẳng nhẽ lại đi nói ra những chuyện vợ chồng tế nhị này.

Nói chung, đừng chỉ vun đắp cho mình

Nói chung, đừng chỉ vun đắp cho mình

Tâm sự Dạ Hương 05/03/2020 - 11:02

Theo cô, người già mà đã thốt ra lời, tức là đã không nén nổi nữa. Vậy nên cháu nên bàn với chồng, bắt đầu báo hiếu đi.

Chồng hơn cháu 5 tuổi mà đã như ông cụ

Chồng hơn cháu 5 tuổi mà đã như ông cụ

Tâm sự Dạ Hương 04/03/2020 - 14:37

Nói thật với cô, cháu đã nằm riêng ba năm nay, từ khi cháu đau cột sống. Giờ đã phơi phới nhưng sao cháu không có nhu cầu chung phòng với chồng nữa.

Vợ chồng như 'chồng bát đĩa xô'

Vợ chồng như 'chồng bát đĩa xô'

Tâm sự Dạ Hương 02/03/2020 - 13:54

Cháu lấy chồng tính đến nay đã gần 20 năm. Cháu may vá, buôn bán, còn chồng cháu là công nhân.

Bức xúc với bố mẹ chồng chuyện đất đai, nhà cửa

Bức xúc với bố mẹ chồng chuyện đất đai, nhà cửa

Tâm sự Dạ Hương 27/02/2020 - 10:14

Cô bảo cháu biết tính sao bây giờ, ông bà cái gì cũng muốn, trong khi điều kiện kinh tế của cháu không cho phép? Sống cùng thì bực bội vô cùng cô ạ.

Xem thêm
Báo Nông Nghiệp
Tươi mới sau cách ly

Tươi mới sau cách ly

Để đẹp hơn và tươi mới hơn sau thời gian cách ly, bạn hãy chăm sóc bản thân mình thật kỹ.

Gái có công...

Gái có công...

Nghe vị chủ tọa phiên tòa công bố quyết định đưa vụ ly hôn ra xét xử, nước mắt Mai trào ra.