Báo Nông Nghiệp
Báo Nông Nghiệp
Báo Nông Nghiệp

Thứ tư, 24/04/2019 11:03 (GMT +7)

| Hotline: 0983.970.780

Tâm lý có vấn đề hay tại người tình 'yêu cuồng sống vội'

Thứ Năm 27/08/2015 , 09:51 (GMT+7)

Mỗi lần đi chơi, cháu cứ nghĩ mình bị sàm sỡ tuy cháu biết, đã chấp nhận đi chơi là chấp nhận bị hôn dù có khi còn lâu mới được cầu hôn.

Cô Dạ Hương kính mến!

Cháu có cô bạn thân để tâm sự, cháu hay lướt web để tìm đến những trang tư vấn của nhiều báo.

Nhưng cháu vẫn muốn nghe cô và để tránh bị phát hiện, bởi những người biết cháu cũng thích các chuyên trang gia đình, cháu xin giữ kín nhiều chi tiết nhân thân cô nhé.

Như nhiều cô gái có giáo dục, cháu ước mơ một người con trai học thức và tử tế. Bao nhiêu công sức và tiền bạc của mẹ cha cháu mới có tấm bằng như ngày hôm nay.

Thời trung học trong veo, cảm bạn A, bạn B thì có chứ yêu thì không dám. Cháu thuộc lòng những câu đại loại, tình học trò sớm nắng chiều mưa, con trai cùng tuổi cầm chắc non và kém.

Thời sinh viên cháu lý trí hơn, nghĩ sẽ yêu vào khoảng năm thứ ba, vượt vũ môn 2 năm đại cương đã. Và cháu đã yêu nhưng cũng sớm nhận ra, đa số con trai đều yêu cuồng sống vội, không ai chịu để người nữ giữ gìn cả.

Bạn thân cháu nói cứng, chẳng qua cơ địa cháu sợ tình dục đó thôi. Hai năm cuối căng thẳng qua mau, ở nơi thực tập cháu quen anh ấy. Hơn cháu 4 tuổi, khi đó anh cũng mới vừa vững chân ở chỗ làm, chưa có vị trí gì.

Nhưng anh từng trải hơn tuổi, anh không giấu rằng thời trung học của anh “huy hoàng” (chuyện tình cảm) và thời đại học thì “đếm không xuể”.

Lần đầu cháu rung động thực sự một người nhưng càng nghe anh nói, càng tiếp xúc, cháu càng vỡ mộng quá cô.

Rồi một lần đi chơi, công viên, ghế đá, nước giải khát, cháu bị sốc thật sự cô ạ. Cháu cứ nghĩ mình bị sàm sỡ tuy cháu biết, đã chấp nhận đi chơi là chấp nhận bị hôn dù có khi còn lâu mới được cầu hôn.

Cháu vùng vằng dữ dội, anh ấy cứ luôn miệng “em bị làm sao, làm sao?”. Cháu có bị làm sao không cô, cháu không diễn tả được tâm trạng của mình, chỉ thấy hoảng, chán và không muốn gì cả.

Dĩ nhiên là với người “nhiều thành tích” tình trường như vậy thì cháu chạy trước khi người ta bỏ lửng mình.

Cháu chờ bằng, chạy việc, nhảy việc, không có thời gian xem mình có bình thường không nữa. Cũng có những đồng nghiệp, những đối tác thích, có tiến triển, có vui có buồn nhưng cháu hay cho họ lướt qua.

Vì cháu thấy người này dở cái này, người kia đáng ngại cái khác mà toàn là những chi tiết từ thân thể mặt mũi họ thôi cô. Như người này thì mày rậm, bạo lực đây, người kia bàn tay thô quá, người khác nữa, vừa nói vừa nhai thấy mà ghê.

Mẹ cháu nói cháu lạnh, em gái cháu nói cháu có khuynh hướng tự kỷ, đứa bạn thân thì đã có chồng có con cứ xui cháu nhắm mắt với ai đó đi rồi sẽ chữa được cảm giác ghê và sợ.

Vậy cháu bị chuyện gì, cháu có cá biệt, kỳ quặc quá không, cháu có nên đi bác sĩ tâm lý không cô?

--------------------

Cháu thân mến!

Thời buổi thức ăn nhanh, sách báo phim ảnh sexy lan tràn, trẻ dậy thì sớm, phụ nữ được giải phóng về quan niệm và tình dục mà có người như cháu thì cũng lạ và khác thường đó chứ.

Cô nhớ cô bạn ngày trước của mình, hồi cô ấy và cô đang trẻ thì phụ nữ còn kín cổng cao tường lắm dù so với ba mẹ mình, bọn cô đã tân tiến nhiều rồi.

Cô bạn ấy có cái trán mà cô nhớ mãi và mô tả chưa xong, cái trán rất xanh, rất cương và rất cô độc.

Quả nhiên, cô ấy không yêu chết sống với ai cả dù cũng thích nhiều người và cũng được nhiều người thích lại.

Cô nhớ mãi rằng cô ấy phàn nàn sao cô có thể hôn người đàn ông của mình được, cô ngạc nhiên hỏi sao không được, cô ấy bảo hàm răng anh ta ám thuốc lá quá thể kia mà!

Chao ơi, người như vậy thì đi đi tu cho rồi. Quả nhiên cô bạn ấy đã “ở vậy” cho đến giờ, nay đã 65 tuổi và cô đã chia tay với cô ta từ lâu vì bạn bè có quá nhiều đề tài không thể nói chuyện với nhau được nữa.

Chắc chắn cơ địa cháu có sự lạnh, nói lãnh cảm thì hơi quá nhưng thiếu tố chất đời thường.

Vì sao có người sinh ra đã có thiên tư nghệ sĩ hay khuynh hướng triết gia, hay sớm theo đuổi nghiệp tu hành? Là vì sâu xa trong tố chất của họ có cái gì đó khiến họ xác định sớm con đường sự nghiệp của mình.

Nghệ sĩ, hay chính khách hay giáo sĩ, thậm chí chồng và con cũng là sự nghiệp của đời người đàn bà.

Cô bạn thân của cháu đã có lý khi cho cháu lời khuyên rất đàn bà của mình. Hãy bước qua cảm giác đầu tiên là sợ và ghê ghê đi đã. Không ít người sợ như cháu đâu.

Đó là cảm giác thực của cơ thể và sự thật của tâm lý nữa. Sợ quá thành áp lực và đau đớn, kỳ cục là những cảm giác sống động, rất thực nếu mình không “có gan” bước qua để thành người đàn bà bình thường và sau đó, thành một người mẹ.

Cô nghĩ cháu phải đọc nhiều sách hơn nữa về tâm sinh lý. Và phải trưởng thành ở quan niệm: Đàn ông là giới khác, không thơm như phụ nữ, không dịu dàng như ta hình dung, không thanh tao như sách vở mô tả và nhất là sống chung lâu thì sẽ thấy họ không hay không đẹp không cao thượng gì lắm.

Nhưng đó là mình nhìn họ, còn họ cũng nhìn mình khe khắt chứ, mình cũng đâu lúc nào cũng mềm mại, bao la, hy sinh, biết điều, nữ tính… đâu.

Tóm lại, là hai con người trần trụi sống với nhau để duy trì nòi giống, duy trì tế bào gia đình, giữa xã hội loài người càng lúc càng nhiều kẻ điên, thế thôi.

Có nên ở lại nhà chồng?

Có nên ở lại nhà chồng?

Tâm sự Dạ Hương 10/07/2020 - 09:11

Chưa ra tòa ly dị thì anh ấy ung thư phổi rồi mất. Giờ về ôm bàn thờ cha chồng, chồng, rồi sẽ là mẹ vợ nữa, sao cháu thấy kỳ kỳ.

Thoát được thì hãy thoát ngay, cháu nhé

Thoát được thì hãy thoát ngay, cháu nhé

Tâm sự Dạ Hương 09/07/2020 - 10:15

Nếu thoát sớm được, thì thoát. Cơ hội còn dài, cháu mềm lòng nghe H năn nỉ nhưng biết đâu, mẹ H gầm lên là cậu ta như bún thiu ngay. Cẩn trọng nhé.

Muộn phiền vì con gái vô tâm, con rể như khách

Muộn phiền vì con gái vô tâm, con rể như khách

Tâm sự Dạ Hương 06/07/2020 - 15:33

Hãy trò chuyện thẳng với các con và ai về nhà nấy, sẽ tốt hơn, tôi tin chàng rể sẽ hoan hô và có khi, con gái của ông anh cũng thấy ra vấn đề.

Đừng đổ thừa khi con hư

Đừng đổ thừa khi con hư

Tâm sự Dạ Hương 03/07/2020 - 11:01

Chỉ có người mẹ mới kéo con mình lại gần được lòng mình. Cháu thử và cố làm đi, không thì ngồi khóc ròng đấy nhé. Đừng đổ thừa cho ai khi con mình hư.

Nỗi buồn của một cuộc đời... viên mãn

Nỗi buồn của một cuộc đời... viên mãn

Tâm sự Dạ Hương 30/06/2020 - 08:33

Nghĩ rằng đi qua cay đắng thế thì ngọt bùi sẽ ngọt bùi mãi, không đâu thưa chị. Cuộc đời tôi "viên mãn" mà lại rất buồn.

Con gái 'đoảng'

Con gái 'đoảng'2

Tâm sự Dạ Hương 29/06/2020 - 09:19

Con gái cháu là con gái rượu, được ăn theo khẩu vị, bây giờ đã 16 tuổi rồi mà không biết làm một món gì...

Rắc rối chuyện định hướng cho con trai

Rắc rối chuyện định hướng cho con trai

Tâm sự Dạ Hương 26/06/2020 - 09:13

Mới định cho con vào TP.HCM, ông bà nội đã hấm hứ, nói em chỉ muốn nhàn thân, đàn bà sao có loại đàn bà chỉ vui chơi tỉa tót! Chồng em cũng lắc đầu...

Má buồn chuyện tình duyên của cháu

Má buồn chuyện tình duyên của cháu1

Tâm sự Dạ Hương 24/06/2020 - 08:54

Bà nói thương con gái trí thức mà phải là tập 2 của người ta và phải cảnh mẹ ghẻ con chồng. Giờ con chúng cháu đã bốn tuổi mà bà ngoại vẫn buồn.

Chán không buồn cưới

Chán không buồn cưới1

Tâm sự Dạ Hương 16/06/2020 - 09:00

Nếu không có đại dịch, chúng cháu đã tìm đường đi. Nhưng giờ thì thôi rồi cô. Và thực sự không muốn cưới hỏi hôn nhân gì cả, kệ...

Khúc tình xưa

Khúc tình xưa

Tâm sự Dạ Hương 15/06/2020 - 09:27

Hóa ra em yếm thế trong từng tế bào của em, bẩm sinh, hẩm hiu, mặc cảm. Những người như vậy mà lưu giữ ai thì chết hình chết bóng người đó luôn.

'Nhấp nhổm' chuyện 30 vẫn chưa yên bề gia thất

'Nhấp nhổm' chuyện 30 vẫn chưa yên bề gia thất

Tâm sự Dạ Hương 12/06/2020 - 10:58

Phụ nữ 30 tuổi mà chưa yên bề gia thất, cha mẹ Việt Nam nào cũng nhấp nhổm cả, cháu ạ. Vì làm con người, đôi lứa và sinh đẻ là hai việc hệ trọng...

Chồng có 'phòng nhì' nhưng lại sốc khi bị tôi rời bỏ

Chồng có 'phòng nhì' nhưng lại sốc khi bị tôi rời bỏ1

Tâm sự Dạ Hương 10/06/2020 - 09:30

Tôi đã âm thầm có kế hoạch ở quê, về kề cận bố mẹ già. Chồng tôi rất sốc chị ạ, giờ anh sốc, nói anh bị tôi bỏ rơi. Có buồn cười không chứ?

Xem thêm
Báo Nông Nghiệp
Đất có phải chịu Trời?

Đất có phải chịu Trời?

Tôi vừa biết được một tin chẳng lành về gia đình con dâu tương lai. Đó là công việc bất chánh của người anh trai.

Cá vào ao

Cá vào ao

Bé Vân Nhi chạy sang, ôm chầm lấy bà, giọng con bé méo xệch: Bà ơi... bà ơi bà... bố cháu... bố cháu đánh cháu...