Báo Nông Nghiệp
Báo Nông Nghiệp
Báo Nông Nghiệp

Thứ tư, 24/04/2019 11:03 (GMT +7)

| Hotline: 0983.970.780

Gì chứ nó sẽ yêu, sẽ lấy chồng, mẹ ở xa, càng tiện

Thứ Sáu 14/07/2017 , 06:50 (GMT+7)

Chị biết không, con gái của em học giỏi, nó đậu đại học khu vực và nhà trường giữ nó lại để làm việc. Nó đang săn học bổng để đi học lên ở nước ngoài đó chị. Có một điều nó lấn cấn là công việc của em làm cho nó mặc cảm.

Chị Dạ Hương kính!

Em từng là độc giả của chị thời chị còn chưa ra Hà Nội cơ. Khi ấy nhà em có một tủ sách, vì chồng em cũng làm công việc liên quan tới sách. Vợ chồng em có một đứa con gái, cũng tại vì em không chịu đẻ nữa nên vợ chồng cứ hục hặc. Rồi ông chồng có bồ, có con trai, tụi em ly dị. Em không đọc sách nữa từ đó.

Bồng con gái về với ba má ở vùng sâu vùng xa, thành kẻ ăn bám, em gởi con cho má, lên thành phố kiếm sống, nuôi con. Quăng quật hoài rồi cũng đứng lại được với công việc bây giờ. Em có hối tiếc thời vợ chồng có nhau, nhà có một tủ sách đọc hoài không hết. Tiếc lắm chị ơi, nhưng không phải vì chồng ham con trai mà tụi em bỏ nhau đâu. Anh ta trăng hoa lắm.

Thôi, không nói chuyện đó nữa, thêm buồn. Công việc của em là lau dọn theo giờ cho một số gia đình. Em cũng không như người ta, em làm vừa sức, thời giờ còn để nghỉ ngơi, xem ti-vi, đọc báo, lướt mạng. Cái hội những người giống em nói em sợ giàu, nghĩa là làm đủ ăn chứ không tranh thủ làm ráng. Em nghĩ khác, đời người mấy chốc, làm còn phải biết hưởng để nuôi dưỡng tinh thần, em mướn một mình một phòng trọ mà có wifi em mới ở. Nhờ vậy mà em “gặp” lại chị trên Internet, mừng như gặp lại người đồng hương miền Tây của mình.

Chị biết không, con gái của em học giỏi, nó đậu đại học khu vực và nhà trường giữ nó lại để làm việc. Nó đang săn học bổng để đi học lên ở nước ngoài đó chị. Có một điều nó lấn cấn là công việc của em làm cho nó mặc cảm. Đã qua cái thời nó tự tin vì “đồng tiền xương máu” (chữ của nó) em kiếm được để nuôi nó. Là một giảng viên tương lai, nó muốn em nghỉ ngơi, về CT ở với nó, một đầu lương thôi nhưng em không phải làm cái việc mà nó ngượng (nó không dám nói ra cái sự ngượng nhưng em biết).

Làm sao em có thể ngồi không khi mình chưa tới năm mươi? Vả lại, ở thành phố nhiều cơ hội, bị nhà nầy đạp ra, nhà kia chảnh chọe, em cũng không thất nghiệp, đường đi nước bước ở đây em thuộc như lòng bàn tay rồi. Em buồn lắm, hồi con còn bé, dễ sống với con, giờ nó nên vóc nên bà, lại thấy chạnh lòng quá. Em có nên nghe con không chị? Cầm bằng như về với nó, ngồi chờ lương con, em thấy việc rời thành phố như mình ly dị lần nữa vậy chị?

----------------------

Em thương mến!

Đầu tiên chị khen em đã dũng cảm đứng lên chứ không ngã quỵ sau cú chồng có bồ dẫn đến ly hôn. Dễ có mấy người dám xa con, lên thành phố làm người giúp việc nhà như em. Mà không, nhiều chứ, nhiều phụ nữ còn gan hơn em nữa, họ đi Đài Loan làm ô-sin, làm thợ, đi xa tới Trung Đông để làm như em. Quá đáng khâm phục, quá đáng ca ngợi những phụ nữ như em, như những người trong đội quân chị vừa nói.

Ở đâu quen đó. Thành phố có rộng mấy thì mình cũng chỉ thuộc những phường những quận mình thân thiết thôi. Chị khen em lần nữa khi biết vừa làm vừa “nuôi dưỡng đời sống tinh thần” của mình. Có lẽ nhờ vi lượng đó mà con em thành trợ giảng ở đại học khu vực, chứ không chỉ nhờ “đồng tiền xương máu” không đâu. Cốt cách của cha mẹ làm nên cốt cách đứa con, điều ấy dù em và con ở xa nhau nhưng nó có những mối dây nối liền mà mắt thường không nhìn thấy được.

Con nó nên người, thậm chí xuất sắc. Nhưng nó sẽ có đời sống riêng của nó. Gì chứ nó sẽ yêu, sẽ lấy chồng, mẹ ở xa, càng tiện. Mẹ về áp sát, đồng lương con chật hẹp, vả lại em tự do quen rồi, kể cả tự do chi tiêu. Vậy nên phải “đấu” con để nó cho mình yên. Không bắt buộc mẹ bỏ nghề, không ép mẹ về gần, càng không nên mặc cảm về công việc của mẹ. Rất nên đối thoại với con về sứ mệnh, giá trị làm người, về tự do độc lập, nó làm ở môi trường đó, nó hiểu và có thể, nó chưa dám một mình chiến đấu với nỗi mặc cảm thường tình thôi.

Nó sẽ đi du học, nếu có hoài bão lớn và theo đuổi. Khi ấy, lương nó không còn, em sẽ lại một thân một mình. Khi còn sức lao động là còn phải cày cục, em cứ tự tin vào cái lẽ đồng tiền lương thiện mà sống thì sẽ qua hết. Ở Hà Nội chị biết, mà giờ ở Sài Gòn chắc cũng vậy, nhiều cô tự học tiếng Anh, tự học những kỹ năng giao tiếp và sử dụng điện tử để đi làm cho người nước ngoài, thu nhập còn hơn lương giáo viên của con em đó. Họ có xấu không, có kém không, họ quá giỏi và quá xứng đáng ngưỡng mộ đó chứ.

Một lần nữa ghi nhận em là phụ nữ thành công. Một lần nữa mong em cứ như vậy cho tới khi có cháu ngoại, mình có tiền để còn cho cháu đồng sinh nhật, hay một bộ quần áo, một gói quà chứ. Một lần nữa mong em bình an và văn minh lên với đô hội. Một lần nữa cảm ơn em đã nhớ chị, “theo” chị cho đến tận hôm nay.

Có nên ở lại nhà chồng?

Có nên ở lại nhà chồng?

Tâm sự Dạ Hương 10/07/2020 - 09:11

Chưa ra tòa ly dị thì anh ấy ung thư phổi rồi mất. Giờ về ôm bàn thờ cha chồng, chồng, rồi sẽ là mẹ vợ nữa, sao cháu thấy kỳ kỳ.

Thoát được thì hãy thoát ngay, cháu nhé

Thoát được thì hãy thoát ngay, cháu nhé

Tâm sự Dạ Hương 09/07/2020 - 10:15

Nếu thoát sớm được, thì thoát. Cơ hội còn dài, cháu mềm lòng nghe H năn nỉ nhưng biết đâu, mẹ H gầm lên là cậu ta như bún thiu ngay. Cẩn trọng nhé.

Muộn phiền vì con gái vô tâm, con rể như khách

Muộn phiền vì con gái vô tâm, con rể như khách

Tâm sự Dạ Hương 06/07/2020 - 15:33

Hãy trò chuyện thẳng với các con và ai về nhà nấy, sẽ tốt hơn, tôi tin chàng rể sẽ hoan hô và có khi, con gái của ông anh cũng thấy ra vấn đề.

Đừng đổ thừa khi con hư

Đừng đổ thừa khi con hư

Tâm sự Dạ Hương 03/07/2020 - 11:01

Chỉ có người mẹ mới kéo con mình lại gần được lòng mình. Cháu thử và cố làm đi, không thì ngồi khóc ròng đấy nhé. Đừng đổ thừa cho ai khi con mình hư.

Nỗi buồn của một cuộc đời... viên mãn

Nỗi buồn của một cuộc đời... viên mãn

Tâm sự Dạ Hương 30/06/2020 - 08:33

Nghĩ rằng đi qua cay đắng thế thì ngọt bùi sẽ ngọt bùi mãi, không đâu thưa chị. Cuộc đời tôi "viên mãn" mà lại rất buồn.

Con gái 'đoảng'

Con gái 'đoảng'2

Tâm sự Dạ Hương 29/06/2020 - 09:19

Con gái cháu là con gái rượu, được ăn theo khẩu vị, bây giờ đã 16 tuổi rồi mà không biết làm một món gì...

Rắc rối chuyện định hướng cho con trai

Rắc rối chuyện định hướng cho con trai

Tâm sự Dạ Hương 26/06/2020 - 09:13

Mới định cho con vào TP.HCM, ông bà nội đã hấm hứ, nói em chỉ muốn nhàn thân, đàn bà sao có loại đàn bà chỉ vui chơi tỉa tót! Chồng em cũng lắc đầu...

Má buồn chuyện tình duyên của cháu

Má buồn chuyện tình duyên của cháu1

Tâm sự Dạ Hương 24/06/2020 - 08:54

Bà nói thương con gái trí thức mà phải là tập 2 của người ta và phải cảnh mẹ ghẻ con chồng. Giờ con chúng cháu đã bốn tuổi mà bà ngoại vẫn buồn.

Chán không buồn cưới

Chán không buồn cưới1

Tâm sự Dạ Hương 16/06/2020 - 09:00

Nếu không có đại dịch, chúng cháu đã tìm đường đi. Nhưng giờ thì thôi rồi cô. Và thực sự không muốn cưới hỏi hôn nhân gì cả, kệ...

Khúc tình xưa

Khúc tình xưa

Tâm sự Dạ Hương 15/06/2020 - 09:27

Hóa ra em yếm thế trong từng tế bào của em, bẩm sinh, hẩm hiu, mặc cảm. Những người như vậy mà lưu giữ ai thì chết hình chết bóng người đó luôn.

'Nhấp nhổm' chuyện 30 vẫn chưa yên bề gia thất

'Nhấp nhổm' chuyện 30 vẫn chưa yên bề gia thất

Tâm sự Dạ Hương 12/06/2020 - 10:58

Phụ nữ 30 tuổi mà chưa yên bề gia thất, cha mẹ Việt Nam nào cũng nhấp nhổm cả, cháu ạ. Vì làm con người, đôi lứa và sinh đẻ là hai việc hệ trọng...

Chồng có 'phòng nhì' nhưng lại sốc khi bị tôi rời bỏ

Chồng có 'phòng nhì' nhưng lại sốc khi bị tôi rời bỏ1

Tâm sự Dạ Hương 10/06/2020 - 09:30

Tôi đã âm thầm có kế hoạch ở quê, về kề cận bố mẹ già. Chồng tôi rất sốc chị ạ, giờ anh sốc, nói anh bị tôi bỏ rơi. Có buồn cười không chứ?

Xem thêm
Báo Nông Nghiệp
Đất có phải chịu Trời?

Đất có phải chịu Trời?

Tôi vừa biết được một tin chẳng lành về gia đình con dâu tương lai. Đó là công việc bất chánh của người anh trai.

Cá vào ao

Cá vào ao

Bé Vân Nhi chạy sang, ôm chầm lấy bà, giọng con bé méo xệch: Bà ơi... bà ơi bà... bố cháu... bố cháu đánh cháu...